RỘN RÀNG NGÀY TẾT

Tháng Hai 27, 2020 9:46 sáng

 Nhắc đến tết, không thể không nhắc đến những hoạt động khác được tổ chức xung quanh ngày tết như các trò chơi dân gian, những phiên chợ tết, phiên chợ ngắm hoa. Các trò chơi dân gian được tổ chức chủ yếu như là đập niêu, nhảy bao bố, kéo co, nhảy dây… Được tổ chức nhằm khuấy động không khí ngày tết thêm rộn ràng hơn. Các phiên chợ tết, chợ ngắm hoa cũng được tổ chức ra hàng năm để tăng thêm sự rộn ràng và sức nhiệp của ngày tết. Thêm vào đó là sự đông đúc từng lớp người lên đình chùa để cầu mong một năm mới với hi vọng mới và niềm vui mới. Đây là điều thể hiện sự tâm linh của người Việt. Từ người gia đến người trẻ cùng nhau lên chùa để mong có một năm mới thuận lợi hơn. Ngày tết có rất nhiều hoạt động bên lề được chờ đón. Những đêm văn nghệ chào mừng năm mới luôn là điều khiến không khí ngày tết “nóng” hơn, những tiếng cười của gia đình người thân được đoàn tụ về với gia đình, gương mặt rạng rỡ của trẻ nhỏ khi nhận được phong bao lì xì đỏ thắm, cành đào cành mai khoe sắc, nồi bánh chưng bập bùng ánh lửa. Đó là những hình ảnh đẹp không thể nào quên của ngày tết. Tết là ngày sum vầy đoàn tụ, là món ăn tinh thần không thể thiếu của người dân Việt. Những người xa quê ngày tết không có điều kiện để trở về thèm lắm bữa cơm ngày tết cùng gia đình. Vài ba câu đối đỏ đã trở thành hình ảnh quen thuộc của ngày tết quê hương, Thích nhất là cảnh gói bánh chưng, trông nồi luộc bánh chưng. Tết về, các bà các mẹ lại quây quần bên nhau gói những chiếc bánh chưng thật đẹp thật vuông vắn. Mấy đứa trẻ con cũng nhao nhao đòi gói đòi buộc làm cho không khí góc bếp càng rộn ràng hơn. Rồi không khí trông nồi bánh chưng chín để chờ đến thời khắc giao thừa thiêng liêng ngắm pháo hoa và nhận lì xì từ bố mẹ. Đó là cái khoảnh khắc không thể nào quên của một đời người. 

Tôi còn nhớ rõ cái không khí của những ngày cận Tết xưa, đó là những ngày bà tôi tất bật đi cắt những tàu lá chuối, lá dừa để phơi khô gói bánh. Là những ngày mẹ tôi mua đủ các thứ nào thịt đầu heo, thịt nạc lưng, thịt ba rọi, nào khổ qua, nào gạo, nào nếp, nào củ gừng, củ kiệu, nào dưa, nào cải… Là ngày bố tôi bê về nhà những chậu hoa mồng gà, những cành hoa mai vàng thắm. Là ngày tôi theo chân bố đi tảo mộ và bỗng thấy mắt mình rưng rưng, thấy lòng dạt dào cảm xúc mỗi khi nhìn bố thắp những nén hương và lâm râm khấn vái mời ông bà cùng về quây quần bên con cháu. Những lúc ấy, tôi có dịp hoài niệm về quá khứ, nhớ lại những người đã khuất, biết ơn nguồn cội và tôi bỗng thấy thương bố mẹ nhiều hơn. Đó còn là đêm ba mươi cả nhà tôi quây quần bên nồi bánh chưng với tiếng lửa bập bùng, là thời khắc đoàn tụ vui vẻ, hạnh phúc nhất trong năm..